Chớ Phản Bội

Phạm Xuân Quang
PVM chuyễn ngữ

(Bài này được cháu Phạm Xuân Quang, tức con trai của cố Trung Tá KQ Phạm Văn Ḥa, cho phép trích dịch bài đă đăng trên website www.phamxuanquang.com với tựa đề U.S. Mustn't Betray Iraq as It Did South Vietnam, Los Angeles Times, 5/3/04. Phạm Xuân Quang cũng đă từng là hoa tiêu của Thủy Quân Lục Chiến Hoa Kỳ. Muốn đọc bản văn Anh ngữ, xin vui ḷng vào trang nhà của Phạm Xuân Quang theo địa chỉ đă nêu)

Vừa quá ngọ ngày ba mươi tháng Tư năm 1975, một nhóm người Việt Nam tỵ nạn trên đảo Guam hốt hoảng ̣a lên khóc. Họ tụ tập gần pḥng điều hành của trại để nghe ngóng tin tức qua đài BBC. Mẹ tôi cũng trong đám đông đó, phần lớn gồm có phụ nữ và người cao niên. "Cộng sản đă vào Sài G̣n. Thế là xong rồi." Bản tin của đài phát thanh được loan đi khắp trại thật nhanh chóng.

Nỗi lo sợ khủng khiếp nhất của gia đ́nh tôi đă thành hiện thực v́ cha tôi c̣n kẹt lại ở một nơi nào đó giữa Sài G̣n. Nhưng, lúc bấy giờ tôi mới mười tuổi nên đâu có quan tâm đến mối tai họa đang xảy ra. Cơn nắng nhiệt đới ngày đó đă nung nấu chất mồ hôi mặn thẩm thấu vào da thịt tôi nên măi sau này kỷ niệm của Việt Nam đă hằn sâu vào tâm năo tôi.

Ngày hôm sau, gia đ́nh tôi, may mắn nằm trong một số ít người thoát nạn, rời trại đi đến một cuộc đời mới trên đất nước Hoa Kỳ. Tuy nhiên, chiến tranh đâu đă tàn và máu vẫn c̣n chảy ở Việt Nam. Ngày đó, Hoa Kỳ đă phản bội chúng tôi (dù cho từ đó đến nay nhiều người đă phản bác), lần duy nhất mà Hoa Kỳ đă bỏ rơi một đồng minh trên chiến trường.

Sau khi vụ tai tiếng Watergate truất phế Tổng Thống Nixon, Tổng Thống Ford đành bó tay dù cho cuối cùng ông có cam kết sẽ hổ trợ Nam Việt Nam trong khi miền Bắc dốc toàn lực vào cuộc tiến chiếm Sài G̣n. Quốc Hội đồng loạt quyết nghị chống lại việc tái hổ trợ dù cho Bắc Việt vi phạm hiệp định ngừng bắn một cách trắng trợn và thô bạo. Ngoại trừ một ít người thuộc Bộ Ngoại Giao, giới quân sự Hoa Kỳ và cơ quan định cư dân tỵ nạn, người Mỹ đă chán ngán. Cuộc chiến đă kéo dài trên một thập kỷ, với 58.235 người Mỹ hy sinh và vô số thiệt hại về vật chất và tâm lư. Về phía Nam Việt Nam có lối 300.000 binh sĩ phải trả cái giá quá đắt. C̣n nhân dân Việt Nam th́ từ hai đến ba triệu người bị thiệt mạng.

Không phải Hoa Kỳ mà chính người Nam Việt Nam đă thua trận ở Việt Nam. Những người c̣n kẹt lại phải trả một cái giá nặng nề v́ đă thua cuộc lại mất cả đất nước. Cuộc đời của họ hoàn toàn đảo lộn. Sau khi chiến thắng được một tháng, cộng sản khởi sự đưa hàng triệu người, gồm có viên chức chính phủ, nhà giáo và quân đội trước kia vào giam trong các trại "học tập cải tạo", trong đó có cha tôi.

Ngoại trừ một ít ngoại lệ, những tù nhân này bị giam giữ mà không xét xử, không kết án mà cũng chẳng được ai bảo vệ để khỏi bị những tên cai tù hành hạ. Một tháng biến thành một năm rồi lên đến trên mười năm. Cha tôi bị giam mười hai năm. Những chuyên viên nhân quyền ước đoán khoảng 70.000 người bị hành quyết và hàng ngh́n người chết v́ lao động khổ cực, bệnh hoạn và thiếu dinh dưỡng trong khi thế giới bên ngoài nào có hay biết ǵ đến thân phận đau thương của họ.

Sau nhiều năm dưới quyền cai trị của cộng sản, hàng triệu người bắt đầu đào thoát, hầu hết bằng tàu bè. Theo Hội Hồng Thập Tự th́ c̣n có 300.000 người chết ngoài biển cả. Ở nước Cam Bốt láng giềng trên hai triệu người chết trên những "cánh đồng Tử Thần" của Khờ Me Đỏ. Dù cho trong những năm sau chiến tranh người ta c̣n tiếp tục t́m kiếm người Mỹ bị cầm tù hay mất tích vậy mà phải nhiều năm sau Liên Hiệp Quốc mới chịu điều tra về tệ nạn của các trại học tập cải tạo.

Rồi đây ngày 30 tháng Sáu sẽ đưa người I Rắc về đâu ? Suốt một năm qua, từ khi Baghdad được giải phóng đến nay, chiến thắng đă biến thành cảnh trạng bấp bênh bất định. Càng ngày càng dứt khoát là Tổng Thống Bush không thể để cho t́nh h́nh dây dưa nữa được. Người Mỹ đă năn ḷng, nhất là những người không tham gia chiến đấu. Nhưng Hoa Kỳ không nên phản bội người I Rắc như đă phản bội Việt Nam. Dù cho thế nào đi nữa th́ chiến sĩ của chúng ta cũng phải hoàn thành nhiệm vụ của họ và chỉ rời I Rắc khi nào nước này có thể tự quản với một chính phủ ổn định. Bằng không th́ hăy bắt đầu dựng lên trại tỵ nạn cho người I Rắc đă từng đứng về phía chúng ta, dù cho chỉ là một số ít.

Tôi vẫn c̣n nhớ chuyến bay đưa tôi vào đất Mỹ. Miền nhiệt đới của đảo Guam đă tạm thời cho chúng tôi mường tượng đến đất nước Việt Nam, nhưng chúng tôi cứ vẫn phải tiếp tục đi tới. Khi chiếc vận tải cơ lăn bánh trên phi đạo, tôi nh́n thấy hai hàng phi cơ phản lực màu xanh đậm đang đậu ngay hàng thẳng lối, không một bóng dáng phi hành đoàn mà cũng không có chất bom đạn. Đó là những chiếc B-52 mà người Nam Việt Nam nghĩ rằng sẽ bay sang một chuyến nữa.

* * * * * *

Back